Contains all features of free version and many new additional features.

Câu chuyện về mặt tối của nền bóng đá Anh

106

BURY, nước Anh – Các chấp hành viên đã xuất hiện để tịch thu các máy chạy bộ ở sân tập của Bury vào thứ 6 tuần trước. Xét đến việc câu lạc bộ đang thi đấu tại League One này đã phải mất đến 6 tháng mới có thể chi trả được lương 6 tuần của các cầu thủ thuộc biên chế của họ, không một ai trong đội bóng này cảm thấy ngạc nhiên khi đứng nhìn những người thu nợ lấy đi các thiết bị cơ bản nhất của sân tập.

Nhưng đó vẫn là một lời thông báo đầy cay đắng và nghiệt ngã về những gì đã đến. “Họ cũng lấy đi nốt những chiếc máy chạy bộ anti-gravity,” Hậu vệ của Bury, Tom Miller, kể với ESPN FC khi anh đang chờ đợi tin tức về tương lai của câu lạc bộ.
 

“Tất cả những chuyện này thật sự là một đống hỗn loạn.”

Thứ Sáu, ngày 23 tháng 8, chính là ngày phán quyết. Bury, câu lạc bộ được thành lập vào năm 1885, có thời hạn là 5 p.m của ngày hôm đó để tìm kiếm một chủ sở hữu mới nếu muốn ngăn chặn việc họ bị xóa sổ hoàn toàn khỏi Football League (EFL). Thời hạn của Bury đã được gia hạn thêm một lần cuối cùng khi đã có một cái tên xuất hiện với ý định giải cứu họ thoát khỏi thảm cảnh và sự lạc quan đã trở lại với các cổ động viên vì cơ hội để đội bóng này có thể sống sót đã tăng lên. Nhưng vào lúc 11 p.m, hôm thứ Ba, bản án tử đã được thi hành sau khi cuộc thương lượng để chuyển giao Bury FC cho đối tác C&N Sporting Risk hoàn toàn đổ vỡ.
 

“Đầu óc tôi đang rối tung rối mù lên đây,” Một cầu thủ than thở với ESPN sau khi số phận của Bury chính thức được xác nhận. “Nguồn thu nhập chính của tôi thế là tiêu rồi, còn bà xã tôi thì đang mang bầu. Đời tôi thế là tiêu rồi.”

Chào mừng đến với cuộc sống của một thế giới nằm ngoài Premier League trên đất Anh. Đây là League One, giải đấu hạng ba của bóng đá Anh, nằm cách xa giải đấu “hấp dẫn nhất hành” tinh đến hai suất thăng hạng và là một nơi mà ngày càng có nhiều câu lạc bộ đang phải rất chật vật trong việc thanh toán các hóa đơn của họ.
 

Bury, nhà vô địch FA Cup của các năm 1900 và 1903, là câu lạc bộ đầu tiên bị xóa sổ khỏi giải đấu này kể từ trường hợp của Maidstone United vào tháng 8 năm 1992 sau khi không thể giải quyết được cuộc khủng hoảng về mặt tài chính của họ và với việc các giải đấu hạng thấp tại Anh chẳng được hưởng sái gì từ sự giàu có của Premier League theo như “lý thuyết lợi ích kinh tế nhỏ giọt” (trickle down economics), Bury đã được chứng minh chỉ là phần nổi của một tảng băng trôi.

Sân tập của Bury vốn là một cơ sở thuộc quyền sở hữu của Manchester City và họ được đội chủ sân Etihad cho phép sử dụng miễn phí, cơ sở này nằm cách trung tâm Carrington của Manchester United chỉ 15 phút lái xe, nhưng họ lại sống ở hai thế giới cách nhau rất xa. Và cách sân vận động Gigg Lane của Burry – ngôi nhà của họ kể từ năm 1885 – 12 dặm, Bolton Wanderers cũng đang trải qua một giai đoạn vô cùng ảm đạm và có nguy cơ rơi vào thảm kịch tương tự Bury.

Bolton Wanderers là một thành viên sáng lập của League One và đã góp mặt tại Premier League lần gần nhất là vào năm 2012. Đội bóng đang sở hữu 14 chức vô địch FA Cup này đã được đưa ra thời hạn 14 ngày để giải quyết những khó khăn về tài chính của họ, và vào hôm thứ 4 ngày 28 tháng 8, họ đã làm được điều đó: Bolton đã tìm được một chủ sở hữu mới.
 

Trong trận đấu diễn ra trên sân nhà tiếp theo của Bolton, vài ngày 8 tháng 9, đối thủ dự kiến của họ chính là Bury, nhưng điều đó chắc chắn sẽ không thể diễn ra được nữa. Đây là một trận đấu đã được các cổ động viên đặt cho biệt danh là “El Brassico”. Tại những vùng ở phía Bắc nước Anh, “brassic” là một tiếng lóng dùng để chỉ những người không có tiền để sinh sống hoặc chi trả các hóa đơn, vì vậy, đó là một cái tên quá thích hợp dành cho cuộc đối đầu giữa hai đội bóng đang gặp khủng hoảng về tài chính.
 

Dù là một câu lạc bộ đã góp mặt tại Premier League trong giai đoạn từ năm 2001 đến 2012, nhưng Bolton đã phải chịu ba trận thua liên tiếp đều với tỷ số 5-0, trước Tranmere Rovers vào ngày 17/8, trước  Ipswich Town vào ngày 14/8 và trước Gillingham vào ngày 31/8.
 

Trong cuộc đối đầu với Ipswich, các cầu thủ Bolton đã phải mặc những bộ đồng phục được mua từ một cửa hàng bán đồ thể thao, bởi vì họ thậm chí còn không có sẵn đồng phục trong “club shop” để sử dụng, khi mà đã không còn ai sẵn lòng cung cấp cho họ một bảng hợp đồng mua bán đồng phục hay trả tiền để tài trợ cho họ những chiếc áo đấu. Khi Ipswich ghi bàn thắng thứ ba, bảng tỷ số khủng lồ bên trong University of Bolton Stadium đã ngừng hiển thị tỷ số, có lẽ là để tránh đi việc 4 cầu thủ 17 tuổi đang thi đấu trong đội hình không có huấn luyện viên của đội chủ nhà bị tổn thương tâm lý sau khi phải chứng kiến cái tỷ số thảm họa kia trong ánh đèn neon.
 

“Tôi xin được bày tỏ lòng biết ơn vô hạn đối với các fan,” Jimmy Phillips, huấn luyện viên tạm quyền của Bolton, tâm sự. “Họ đã giành cho chúng tôi một thứ tình cảm và niềm tin lớn đến khó tin. Họ đã đến sân, đã đứng sau các cầu thủ và cổ vũ cho chúng tôi hết mình. Nhưng thực tế đáng buồn là sự kiên nhẫn của họ cũng đang cạn dần.”
 

Kiên nhẫn, hy vọng và tin tưởng. Đó là tất cả những gì mà người ta có thể làm trong tình cảnh ảm đạm như vậy.
 

Bury và Bolton đều bước vào mùa giải năm nay với âm 12 điểm, một án phạt đã được EFL áp dụng dựa trên một cơ chế pháp lý cho phép các công ty mất khả năng thanh toán nợ nần có thể tiếp tục giao dịch. Động thái này được thực hiện là vì những khoản nợ mà hai câu lạc bộ này phải trả và tình hình thực tế là họ không có khả năng thanh toán cho các chủ nợ của mình.  
 

Doanh nhân Steve Dale đã mua lại Bury với giá 1 bảng Anh vào tháng 12 năm ngoái từ Stewart Day, nhưng ngay cả sau khi cuộc chuyển giao đó hoàn tất, các khoản nợ của câu lạc bộ này vẫn không được giải quyết, ngoài ra, tiền lương của các cầu thủ và nhân viên trong đội cũng không được chi trả đầy đủ trong hơn 6 tháng. Các công ty địa phương cũng đã không được trả lương và tình hình tài chính của Bury đã bị EFL đánh giá là “đang khủng hoảng nghiêm trọng” vào đầu mùa giải này, đến mức mà họ bị cấm thi đấu cho đến khi chứng minh được là mình đã có đủ ngân sách để tham gia vào mùa giải một cách trọn vẹn.

CĐV Bury FC bật khóc khi biết CLB bị xóa sổ tại Anh

Chính vì thế, họ đã không được thi đấu bất kì một trận nào kể từ khi mùa giải mới bắt đầu cho đến nay.

“Đó là một cơn ác mộng,” Miller than thở. “Chúng tôi đã miệt mài tập luyện và rồi chẳng có trận đấu nào diễn ra vào cuối tuần để được bung sức cả. Bọn cầu thủ trẻ ở đây đã quyết định đi đến quán rượu sau buổi tập vào thứ Sáu tuần trước, chỉ để xả hơi.”
 

Dale đã bị toàn bộ các fan Bury chửi bới, nguyền rủa vì không thể đảm bảo cho tương lai của câu lạc bộ, nhưng cơ hội cuối cùng của họ, cuộc thương lượng để chuyển giao câu lạc bộ này cho C&N Sporting Risk đã hoàn toàn sụp đổ vào thứ Ba, 75 phút trước cái thời hạn 5 p.m của EFL, khiến Bury phải gánh chịu cái kết thảm khốc, tàn nhẫn nhất trong sự tiếc nuối và thương cảm của ban lãnh đạo giải đấu.
 

“Chúng tôi đã chịu đựng đủ rồi,” Dave Giffard – chủ tịch của một hội cổ động viên Bury, tên là Forever Bury – khẳng định khi các fan của đội bóng này đang chờ đợi với hy vọng vào một phép màu thần kỳ về sự xuất hiện của một vị cứu tinh bất ngờ. “Đã nhiều năm trôi qua kể từ lần cuối cùng chúng tôi có được một câu lạc bộ ổn định và đó là tất cả những gì mà chúng tôi muốn. Chúng tôi muốn xây dựng một ‘câu lạc bộ bóng đá cộng đồng’ vững chắc ở đây.”

“Như một sự ủy thác, cho đến nay, chúng tôi đã chi đến 36.000 bảng cho các khoản phí về tư vấn và pháp lý, làm việc riêng với câu lạc bộ để cứu nó khỏi thảm cảnh. Chúng tôi đã làm việc với khoảng một chục người mua tiềm năng, nhưng mọi chuyện vẫn chẳng vào đâu cả, bởi vì rất nhiều cái tên trong số đó chỉ là những ‘con cá mập’ đang vây quanh một kẻ khốn khổ.”
 

Tại Bolton, nơi mà các cầu thủ trong đội một đã đình công vào tháng Tư vì câu lạc bộ đã nợ lương của họ quá lâu, chủ sở hữu Ken Anderson dường như đã ký vào một bảng hợp đồng để bán câu lạc bộ này cho Football Ventures vào thứ 6 tuần trước. Nhưng thương vụ này đã hoàn toàn sụp đổ vào sáng thứ 7, khiến EFL phải đe dọa sẽ xóa sổ câu lạc bộ này ra khỏi giải đấu trừ khi có một thỏa thuận được ký kết trước 5 giờ chiều của thứ Ba: Cùng thời điểm với “thời khắc phán quyết” của Bury. 
 

Bolton đã được gia hạn thêm 2 tuần để tìm kiếm một giải pháp, và họ đã thành công, còn Bury đã sử dụng hết tất cả mọi cơ hội của họ và rồi hoàn toàn chìm trong vô vọng và bước vào con đường diệt vong với việc EFL tước bỏ tư cách “thành viên của giải đấu” khỏi họ với lý do “nhiều lần để trễ hạn, bị cấm thi đấu 5 trận tại giải đấu, thêm vào đó, đã không thể cung cấp được những bằng chứng mà chúng tôi yêu cầu liên quan đến sự bảo đảm về tài chính và việc chuyển giao quyền tiếp quản cho một chủ sở hữu mới đã không được thực hiện.”
 

Vào thứ tư, đã có khoảng 100 người tập trung tại Gigg Lane sau khi Bury bị trục xuất khỏi giải đấu. Người chăm sóc sân bóng đã đến đúng giờ làm việc, nhưng ông đã không cần phải cắt cỏ nữa. 
 

Vì hệ quả từ một mùa hè đầy những biến động về tài chính tại Bury, sau khi đã giành được quyền thăng hạng lên League One từ League Two vào tháng Năm, câu lạc bộ này chỉ còn lại vỏn vẹn 4 cầu thủ có hợp đồng với họ vào hôm thứ 3 ngày 27 tháng 8 này. Một trong số đó, hậu vệ 29 tuổi Miller, người đã phải dành cả tháng qua để hồi phục một chấn thương mà theo anh nguyên nhân sâu xa chính là vì những vấn đề về dòng tiền của Bury – thứ đã khiến cho câu lạc bộ này đứng trên bờ vực bị xóa sổ. 
 

“Tôi đã bị gãy xương bàn chân thứ năm,” Miller nói với ESPN FC. “Nguyên nhân chính là vì việc tập luyện tại sân tập đã trở nên rất khó khăn, bởi vì chẳng còn ai tưới nước cho cỏ hay chăm sóc nó nữa. Một số cầu thủ trẻ khác cũng đã gặp những vấn đề về lưng vì lý do tương tự.”
 

“Các viên gạch trần trong phòng thay đồ đã bị bong ra cả và như thể chực rơi xuống từ trên mái nhà, còn hồ bơi thì chỉ mới được dọn sạch, bởi vì nó đã ở trong một tình trạng thật sự tồi tệ. Nhưng chúng tôi đã lao vào luyện tập từ ngày 1 tháng 7 và cứ tiếp tục như thế để có thể chuẩn bị sẵn sàng phòng khi đội bóng được thi đấu lại.”
 

Trên thực tế, Bolton và Bury không phải là hai đội bóng duy nhất đang phải sống trong cảnh “giật gấu vá vai” tại các giải đấu hạng thấp của bóng đá Anh.
 

Sol Campbell, cựu hậu vệ của Arsenal và đội tuyển Anh, đã phải từ bỏ công việc huấn luyện viên tại Macclesfield Town của mình vào đầu tháng 8 sau khi không được trả lương trong suốt 4 tháng. Còn Oldham Athletic đã phải gọi cho Bury để nhờ đội bóng này sắp xếp cho họ 16 chỗ đậu xe trước cuộc chạm trán của hai đội tại League Two ở mùa giải trước, vì họ đang nợ tiền của công ty xe buýt và phải yêu cầu các cầu thủ của mình tự lái xe đến trận đấu diễn ra trên sân đối phương.

Jay-Jay – niềm cảm hứng của Bolton thời Big Sam

Tuy nhiên, hoàn cảnh của Bolton có lẽ là trường hợp gây shock nhất. Giữa giai đoạn từ năm 2001 đến 2012, họ được xem là một cái tên máu mặt tại Premier League và đạt đủ điều kiện tham dự Europa League hai lần, tại đấu trường châu Âu, họ đã từng đánh bại Atletico Madrid và cầm hòa Bayern Munich ngay trên sân Allianz Arena. Những danh thủ như Youri Djorkaeff, Nicolas Anelka và tiền vệ người Mỹ Stuart Holden đều đã từng thi đấu cho câu lạc bộ này.
 

“Đó là những ngày tháng thật tuyệt vời,” Cựu tiền đạo Kevin Davies hồi tưởng lại trong cuộc nói chuyện với ESPN FC. “Câu lạc bộ đã chiêu mộ về những cầu thủ xuất sắc nhất và chúng tôi thường xuyên đánh bại được những gã khủng lồ như Manchester United hay Liverpool. Tình hình hiện nay thật đáng buồn.”
 

Dưới thời huấn luyện viên Sam Allardyce, Bolton đã được ca ngợi là một tấm gương cho tất cả những câu lạc bộ có tầm vóc tương tự như họ, những kẻ được xếp ở đẳng cấp thấp hơn những cái tên “thượng đẳng” của bóng đá Anh. Allardyce đã đưa ra những ý tưởng rất tiên tiến, tuyển dụng về câu lạc bộ những chuyên gia như các nhà tâm lý học, các nhà phân tích dữ liệu và thậm chí là cả một huấn luyện viên cơ mắt trước khi những đối thủ của đội bóng này tại Premier League cũng áp dụng các phương pháp tương tự. Ông đã cho xây dựng một “War Room” tại sân tập Euxton của Bolton, với nhiệt độ được thiết kế ở mức lý tưởng nhất (18 độ C, 64 độ F) cho việc suy nghĩ một cách tập trung và sáng suốt, và các cầu thủ của ông đã sử dụng một buồng áp lạnh để hỗ trợ quá trình phục hồi sau chấn thương. 
 

Bolton đã bị loại khỏi Premier League vào năm 2012; Trong trận đấu cuối cùng của mùa giải, sau khi bị Stoke City cầm hòa với tỷ số 2-2, họ còn cách nhóm an toàn 1 điểm và phải xuống chơi tại Championship. Nếu Bolton không để cho West Brom cầm hòa ngay trên sân nhà với một pha thủng lưới ở phút 90, họ đã có thể thoát khỏi thảm cảnh này. Ngay sau khi thời kì tài chính hậu Premier League bắt đầu mang đến những ảnh hưởng, khu phức hợp Euxton đã bị bán cho Wigan Athletic dù cho Bolton đã đầu tư hơn 10 triệu bảng vào cơ sở này, cũng như việc bán tống bán khứ đi các trang thiết bị và cơ sở đã được bắt đầu vào tháng 1 năm 2016, rất lâu trước khi buồng trị liệu bị biến thành một kho lưu trữ.
 

Premier League giờ đây chỉ là một ký ức quá xa xôi tại Bolton, đội bóng mà huấn luyện viên Phil Parkinson đã từ chức vào tuần trước. Sự ra đi đột ngột của ông đã đến chỉ hai ngày sau khi câu lạc bộ phải cho hoãn trận đấu với Doncaster Rovers, với lý do “lo ngại cho tâm lý và thể trạng” của các cầu thủ tuổi teen khi phải mang trên vai một gánh nặng quá lớn của việc thi đấu ở cấp độ bóng đá chuyên nghiệp cho một đội bóng đang lâm vào khủng hoảng nặng. 
 

Trên thực tế, cái tình cảnh tại Bolton còn tuyệt vọng và ảm đạm hơn rất nhiều so với bề ngoài, và các nhân viên tại câu lạc bộ đã cảm nhận chúng một cách vô cùng sâu sắc, một số người thậm chí đã phải sống dựa vào các kho thực phẩm nhằm giúp đỡ các đối tượng gặp khó khăn trong tài chính để sống qua ngày ở mùa giải trước, vì họ đã không được trả lương trong hơn 1 tháng. Một nhà tài trợ và một công ty làm bánh tại địa phương đã cung cấp thức ăn miễn phí cho các nhân viên của đội bóng này vào những ngày “matchday” ở mùa giải năm nay như một động thái thể hiện lòng hảo tâm và đoàn kết cộng đồng. 
 

“Câu lạc bộ vẫn còn nợ tôi 6 tuần lương,” một nhân viên tại Bolton nói với ESPN FC. “Bản thân tôi vẫn chưa vay mượn và nợ nần gì ở bên ngoài cả, nhưng hoàn cảnh hiện tại thật khó khăn và tôi đã phải sống dựa vào food bank, giống như nhiều đồng nghiệp tại đây. Everton đã quyên góp một số tiền đáng kể để ủng hộ câu lạc bộ và Preston cũng đã gửi đến những phiếu mua hàng trị giá hơn 2000 bảng tại Sainsbury – vì vậy, có thể nói là cả nền bóng đá Anh đã cùng chung tay và tập hợp lại xung quanh để giúp đỡ chúng tôi. Nhưng chuyện này thật bi thảm, khó khăn và khó chấp nhận được với tất cả mọi người, nhất là với một đội bóng đã từng trải qua những ngày tháng tuyệt vời ở Premier League.”
 

Mặc dù đang phải chịu đựng những khó khăn về tài chính, nhưng bên trong tất cả các nhân viên tại Bolton vẫn đang tồn tại và duy trì một sự gắn kết rất sâu đậm với đội bóng này. Một nhân viên đã tìm được một công việc mới tại Manchester City, nhưng khi Bolton đã phải rất chật vật để thuyết phục các nhân viên chấp nhận làm việc cho họ trong trận đấu với Ipswich, cô đã tự nguyện dành cả ngày thứ Bảy để làm việc không công cho câu lạc bộ cũ.

Câu chuyện của Bolton khác với Bury. Từng được tài trợ bởi Eddie Davies, một fan “gộc” của Bolton, người đã kiếm được một khối tài sản trị giá hàng triệu bảng bằng cách sản xuất máy điều nhiệt cho ấm đun nước, cuộc hành trình vươn đến giải đấu đỉnh cao ở bóng đá Anh của họ đã từng là một tấm gương sáng và nuôi hy vọng rằng những khoản tiền thưởng từ Premier League sẽ tiếp tục được đổ vào để giúp câu lạc bộ phát triển mạnh hơn nữa.

Nhưng việc bị xuống hạng vào năm 2012 đã gây ra một cuộc khủng hoảng tài chính nghiêm trọng, với việc Davies đã cắt đi nguồn tài trợ của ông cho câu lạc bộ này và tìm kiếm người để bán lại nó. Khi Davies bán Bolton vào tháng 3 năm 2016 cho cựu cầu thủ Dean Holdsworth và cựu “người đại diện” bóng đá Ken Anderson, ông đã giải quyết bớt 197,9 triệu bảng trong các khoản vay nợ của Bolton. Điều đó có nghĩa là các chủ sở hữu mới sẽ phải thanh toán khoản nợ 20 triệu bảng còn lại cho các chủ nợ khác. 
 

Mặt khác, Bury đã ở trong tình cảnh “đi trên dây” trong một thời gian dài. Cho đến đầu những năm 1990, câu lạc bộ này đã được EFL cấp quyền đặc biệt để bắt đầu các trận đấu vào lúc 3.15 pm của chiều thứ Bảy, bởi vì Gigg Lane Social Club sẽ không ngừng hoạt động cho đến 3 p.m và nếu tổ chức các trận đấu vào khung thời gian giống như những đội bóng khác sẽ khiến lượng khách đến quán bar bị giảm đi. Vào mùa giải 2001/2002, các cổ động viên đã đi thu gom tiền với một thùng quyên góp trước mỗi trận đấu để giúp cho câu lạc bộ có thể tiếp tục hoạt động, trong khi vào tháng 12 năm 2012, họ đã bị cấm chuyển nhượng vì các vấn đề về tài chính. 
 

Tuy nhiên, theo các nguồn tin đã kể lại với ESPN FC, cầu thủ hưởng lương cao nhất Bury FC ở mùa giải trước đã được trả đến 8.000 bảng/ tuần, trong khi mức lương trung bình tại League Two chỉ dưới 1.500 bảng/ tuần, và đó chính là một trong các nguyên nhân khiến họ lâm vào tình cảnh bi đát hiện tại. Đặt sự bội chi này vào một bối cảnh lớn hơn, ta có thể thấy nhà vô địch của League Two vào mùa giải 2017/2018, Wigan Athletic, đã có quỹ lương trung bình hàng tuần là 5.385 bảng, được xem là cao nhất tại giải đấu này.

Miller, người đã ký vào một bảng hợp đồng 2 năm với Bury vào tháng 6 năm 2018, đã thừa nhận về tình hình bi đát của đội bóng.

“PFA (Hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp) đã góp tay giúp đỡ trong 4 tháng, nhưng họ cũng chỉ trả cho chúng tôi một nửa tiền lương hàng tháng bằng các khoản vay không lãi suất. Tất cả số tiền đó đều phải được trả lại cho họ nếu, hoặc khi nào, câu lạc bộ trả được những gì mà họ đang nợ chúng tôi,” Miller nói với ESPN FC.

“Khi chúng tôi giành được quyền thăng hạng vào mùa giải trước, cả đội đã kiếm được một khoản tiền thưởng 2.000 bảng, nhưng chẳng ai trong đội nhận được xu nào trong số tiền đó cả.”
 

“Có rất nhiều cầu thủ trẻ đã ra đi và ký hợp đồng với những đội bóng khác. Tôi cũng đã nhận được một vài lời đề nghị, nhưng nếu chấp nhận chúng thì tôi sẽ phải chuyển chỗ ở và khi xét về mặt tài chính, đó không phải là điều mà tôi có thể xem xét vào lúc này.”
 

Với hy vọng có thể thi đấu trận đầu tiên của mùa giải, tiếp đón Doncaster ngay trên sân nhà vào thứ Bảy, Bury đã phải nhờ các tình nguyện viên giúp họ dọn sạch các ghế ngồi tại Gigg Lane vào cuối tuần. Vào thứ Hai, họ đã đăng lên Twitter một đoạn tweet kêu gọi sự giúp đỡ, vì chỉ có duy nhất “một người đàn ông” đang dọn rác ra khỏi sân vận động. Hơn 400 người đã xuất hiện vào ngày hôm sau, thứ Ba, để giúp Bury làm sạch Gigg Lane, nhưng đó cũng chỉ là một chương trình hỗ trợ đầy đau lòng và muộn màng từ một cộng đồng sắp mất đi câu lạc bộ bóng đá của họ.
 

“Hệ quả mà chuyện này mang đến cho cả thị trấn sẽ lớn hơn nhiều chứ không chỉ đơn giản là mất đi một câu lạc bộ bóng đá,” David Jones, người lãnh đạo của hội đồng Bury nhận định. “DNA của thị trấn, toàn bộ nền kinh tế, các doanh nghiệp từng được hỗ trợ bởi câu lạc bộ này sẽ bị tàn phá. Tôi luôn rùng mình khi nghĩ đến những hậu quả dài hạn mà chuyện này mang đến.”
 

Số phận bi đát của Bury đã thúc đẩy những lời kêu gọi về việc thay đổi cách làm kinh doanh trong bóng đá. Andy Burnham, thị trưởng của Greater Manchester và là cựu ngoại trưởng của Bộ Văn Hóa, Truyền Thông và Thể Thao, đã phát biểu tại Gigg Lane vào tuần tước về việc môn thể thao này cần phải được thay đổi mạnh ở mọi cấp độ. 
 

“Bóng đá nên tự nhìn nhận lại chính nó, khi mà chỉ cần một vài tuần lương của một đội bóng ở Premier League là dư sức để nuôi sống cả một đội bóng lâu đời như Bury trong 1 năm,” Burnham buồn bã nói.
 

“Thế giới bóng đá cần đưa ra một giải pháp tốt hơn và bắt đầu điều tiết tiền bạc và các nhóm lợi ích kinh tế một cách trực tiếp. Tôi đã từng tranh luận về việc bóng đá cần có một cơ quan quản lý và điều chỉnh luật định và tôi vẫn nghĩ rằng đó là một việc rất cần thiết vì môn thể thao này chưa bao giờ đứng lên để đối đầu với các nhóm lợi ích kinh tế tồn tại ở bên trong nó cả.” 
 

Có lẽ sự thay đổi sẽ đến sau khi một câu lạc bộ có lịch sử lâu đời như Bury hoàn toàn bị xóa sổ và chỉ còn là một ký ức. Nhưng chẳng phải đó là một cái giá quá đắt sao?
 

“Tôi từng kiếm được 100 bảng mỗi tuần khi chơi cho Bury vào những năm 1980 và những gương mặt mà tôi từng nhìn thấy từ tận hồi đó vẫn thường xuyên xuất hiện ở các trận đấu vào những năm tháng này,” Jamie Hoyland, cựu tiền vệ của Bury, nói với ESPN FC. “Tôi đã quay lại Bury vào tuần trước và một trong số họ đã nói với tôi: ‘Câu lạc bộ này là một cộng đồng, một cái xã hội thu nhỏ của tôi. Tôi được nhìn thấy những gương mặt quen thuộc, những con người quen thuộc trong mọi trận đấu sân nhà. Thế nhưng, tôi chẳng biết họ sống ở đâu cả, chỉ có ở Gigg Lane, tôi mới được gặp họ thôi.” 

“Nếu câu lạc bộ này biến mất, tôi sẽ không bao giờ được gặp lại họ nữa. Đó chính là ý nghĩa của việc này đấy.”

(Bongda24h)




Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *